Phân tích bài thơ “Tây tiến” của Quang Dũng

7142 1494911290049 1014 - Phân tích bài thơ “Tây tiến” của Quang Dũng

Phân tích bài thơ “” của Quang Dũng

Hướng dẫn

Đề bài: Anh chị hãy phân tích bài thơ “Tây tiến” của

Mở bài Phân tích bài thơ “Tây tiến” của Quang Dũng

Chiến tranh đi qua nhưng những kí ức và hoài niệm về một thời đạn bom vẫn in đậm trong tâm trí người Việt, thời đó những đang tuổi đôi mươi phơi phới lên đường nhập ngũ để ta thấy được tinh thần chiến đấu hy sinh anh dũng của quân và dân ta. Đề bài về những người lính luôn phảng phất trong đó ngọn lửa của , là bản hùng cả về thời chiến. Và bài thơ “ Tây tiến” cũng không phải là ngoại lệ, cùng với “” và “tiểu đội xe không kính” viết lên trang sử vàng về tinh thần chiến đấu không biết mệt mỏi.

Thân bài Phân tích bài thơ “Tây tiến” của Quang Dũng

Văn học cách mạng là một bộ phận vô cùng quan trọng của văn học Việt Nam, đã từ lâu người lính chính là biểu tượng, nhân vật điển hình trong những sáng tác thơ ca kháng chiến, đặc biệt là trong thời kì chống Pháp.

Bài thơ được chia thành bốn khổ, cả bài thơ khắc họa hai hình ảnh chủ đạo đó là hình ảnh thơ mộng mà hùng vĩ của tây tiến, hình nảh thứ hai là hình ảnh về con người nơi đây. Một chiến sĩ lãng mạn và hào hoa, ra đi vì tiếng gọi của đất nước và con tim, gắn bó sâu sắc với mảnh đất Tây Bắc, với đồng đội và chiến trường xưa. Vì vậy khi nhớ lại về thời oanh liệt, huy hoàng thì những cảm xúc đó ùa về rõ rệt trong tâm trí của người lính cụ Hồ.

Chúng ta thấy ngay những nỗi nhớ đó tràn ngập từ đầu bài thơ:

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Sử dụng biện pháp nhân hóa và câu cảm thán, từ “nhớ” được nhắc lại hai lần ngay trong một câu thơ, và đặc biệt hình ảnh “Sông Mã” xuất hiện ngay trong đầu bài thơ, đây không còn là của thiên nhiên nữa mà giờ đây nó là dòng sông của nỗi nhớ, dòng sông của tâm trạng và ký ức, con sông này đã trở thành bạn đồng đồng hành trong suốt hành trình chạy dọc Tây Bắc của chiến sĩ hành quân, là bạn tri kỷ, thế là đủ cho thấy được nỗi nhớ đang trở nên cao trào trong tâm trí đang thổn thức của Quang Dũng. Từ đầu bài thơ, đến giữa và kết thúc cũng bằng hình ảnh dòng sông Mã.

Sông Mã chảy dọc miền đất Tây Bắc và chạy dọc cả , vì vậy từ ban đầu là hình ảnh sông Mã rồi lại xuất hiện thêm biết bao địa danh như “ Sài Khao”, “Mường Lát” vừa lạ mà lại quen khiến cho Tây Bắc hiện lên thật thân thương, vì thế mà lúc đấy Tây Bắc không còn là một mảnh đất nữa mà nó là mảnh đời,mảnh hồn, mảnh tình của người lính.

Mảnh đất ấy hiện lên thật gần gũi, gắn bó, từ những địa danh quen mà lạ đến nỗi nhớ “chơi vơi”, là nỗi nhớ không hình dạng, cảm giác bấp bênh, tác giả gieo vần “ơi” ở mỗi câu thơ để cho chúng ta hiểu được cảm giác nó bồng bềnh, lan tỏa giữa hai bờ hư thực, giữa quá khứ và hiện tại, giữa địa hình đồi núi trùng trùng điệp điệp khi những người lính hành quân với địa hình nơi tác giả đang ở.

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây, súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Tây Bắc hiện lên trùng trùng điệp, tác giả sử dụng từ tương phản, đối lập “dốc lên dốc xuống, ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống” để nói lên sự hùng vĩ nhưng vô cùng sợ hãi, với đèo cao, vực thẳm, đây được xem là vùng đất “ rừng thiêng nước độc”, tác giả vẽ nên một Tây Bắc làm nền cho chính con người nơi đây, bài thơ được tác giả sử dụng cả thơ, họa và nhạc vào để làm tăng tính nguy hiểm và khó khăn của người chiến sĩ khi hành quân, nhưng chúng ta không thấy sự sợ hãi của những người lính trẻ mà chúng ta lại thấy sự gân guốc, mạnh mẽ trong chính con người họ, nhịp điệu của bài thơ càng đẩy chúng ta hòa chung với nhịp độ hành quân.

Xem thêm:  Đề nghị luận xã hội : Suy nghĩ về câu chuyện Một người ăn xin

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục bên súng mũ bỏ quên đời

Cả tuổi trẻ của mình các anh đã chiến đấu không biết mệt mỏi, sự trầm lắng đến đau lòng của những câu thơ để nói lên sự thiêng liêng, thành kính của Quang Dũng về đồng đội, đồng chí, người anh em đã cùng tác giả kề vai sát cánh trong cuộc chiến khốc liệt chống lại kẻ thù. Nhớ về Tây tiến anh nhớ về vùng đất hùng vĩ, nguy hiểm nhưng điều làm anh đau lòng nhất, khiến anh day dứt cả cuộc đời đó là sự hy sinh, sự mất mát. Sự ra đi của đồng đội, không khí tang thương bao trùm. Anh nhớ về những tháng ngày cùng nhau chiến đấu, cùng nhau tâm sự, nhưng vượt lên trên cả đó là tình đồng đội, tình quân dân giữa quân đội và nhân dân vùng Tây Bắc:

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.

Đây có thể được xem là khổ thơ đẹp và thơ mộng nhất, nơi có nhạc và hoa, có ánh sáng và âm thanh. Cả khổ thơ đó đối lập với sự kỳ vĩ và sự hân hoan nhưng đầy lãng mạn, cảm xúc dạt dào của những người lính Tây tiến. trong buổi liên hoan văn nghệ gặp mặt những chiến sĩ thời kì kháng chiến chống Pháp, trong mỗi lần, mỗi nơi mà các anh đi qua đều in đậm dấu ấn trong lòng mỗi người dân Việt, nơi có nhạc và thơ, có ánh sáng sáng rực của đuốc hoa, có làn điệu khèn e ấp, cùng những cô gái mặc áo xiêm xinh xắn và đầy tình người. Tây Bắc trở lãng đãng, mơ hồ khi

dáng người trên độc mộc”, ““dòng nước lũ hoa đong đưa”, sự tàn khốc và hoang sơ của núi rừng đã nhường chỗ cho sự nên thơ và mộng mơ cho con người nơi đây.

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Sự tàn khốc của thiên nhiên nơi đây đã làm cho những người lính người không ra người nưa, bị cái sự khác nghiệt của thiên nhiên làm cho “ đoàn quân không mọc tóc” do sốt rét hoành hanh, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn nổi bước chân của các anh. Hầu hết những đồng chí nơi đây là những công tử Hà thành, da trắng bóc, chưa từng phải chịu đựng gian khổ như thế này, họ là những sinh viên, đang hăng say học hành và nghiên cứu nhưng đành gác lại để lên đường nhập ngũ khi tổ quốc cần. hình ảnh “ dáng kiều thơm” để cho thấy các anh vẫn hào hoa lắm, vẫn đời thực lắm nhưng đó là niềm vui, niềm động lực duy nhất lúc này để các anh có thể xua đi nỗi sợ hãi trong lòng mình.

Rải rác bên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào tay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Những câu thơ nói lên sự đau thương, mất mát hy sinh nhưng Quang Dũng không sử dụng những từ ngữ nói lên sự bi thương mà tác giả dụng những từ ngữ trang trọng, đầy nhiệt huyết “chẳng tiếc đời xanh”, “Áo bào” dùng cho người lính thắng trận, họ không bao giờ gục ngã, lúc hy sinh cũng chẳng tiếc tuổi trẻ vì đã được cống hiến một phần máu thịt của mình cho tổ quốc. “sông Mã gầm lên khúc độc hành” để tiễn đưa các anh về với đất thiêng liêng. Là bản hùng ca về thời oanh liệt, vang dội.

Kết luận Phân tích bài thơ “Tây tiến” của Quang Dũng

Chiến tranh đã đi qua nhưng những gì đọng lại trong chính chúng ta không chỉ có đau thương, mất mát mà còn cả niềm tự hào dân tộc, tự tôn của quốc gia, các anh ngã xuống cho sự bình yên của nhân dân. Chúng ta những con người đang trong thời bình hãy biết trân trọng và phát huy phẩm chất tốt đẹp của người lính cụ Hồ, sống và hy sinh cho tổ quốc thân yêu.

Theo Wikivanmau.com

Xem thêm:  Hãy nêu những cảm nhận hết sức tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu cuộc sống ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản Sài Gòn tôi yêu, đồng thời nêu tình cảm đối với Sài Gòn của tác giả

Check Also

7232 1494911290060 1017 310x165 - Nhân vật Tnú trong tác phẩm “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành

Nhân vật Tnú trong tác phẩm “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành

Nhân vật Tnú trong tác phẩm “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành Hướng dẫn …